Thanh niên Việt kể về cuộc sống địa ngục tại trang trại cần sa Anh

661

Là nạn nhân của băng đảng buôn người, một thanh niên Việt Nam trải qua 5 năm làm nô lệ trong các trang trại cần sa ở Anh.

Stephen (không phải tên thật của nhân vật) bị bắt cóc và vận chuyển sang Anh từ năm 10 tuổi để làm nô lệ trong các trang trại trồng cần sa. Ảnh: Guardian.

Stephen (không phải tên thật của nhân vật) bị bắt cóc và vận chuyển sang Anh từ năm 10 tuổi để làm nô lệ trong các trang trại trồng cần sa. Ảnh: Guardian.

Năm 10 tuổi, Stephen (không phải tên thật của nhân vật) 

Đến tận năm 16 tuổi, Stephen mới được giải thoát khỏi cuộc sống của một nô lệ thời hiện đại khi cảnh sát Anh mở chiến dịch bố ráp và triệt phá hàng loạt các trang trại cần sa ẩn mình trong những ngôi nhà liền kề trên khắp đất nước. Dù sống trên đất Anh nhiều năm, đó là lần đầu tiên Stephen được tiếp xúc với xã hội bên ngoài. Một giáo hội ở hạt Durham, phía đông bắc Anh đứng ra cưu mang cậu bé người Việt. Năm nay, khi bước vào tuổi 19, Stephen đã có thể giao tiếp trôi chảy bằng tiếng Anh. Hàng ngày cậu chăm chỉ lên mạng học nấu ăn với hy vọng một ngày nào đó sẽ trở thành đầu bếp nấu món ăn Á. 

Theo luật Anh, khi tròn 17 tuổi 6 tháng, Stephen tự động có quyền cư trú hợp pháp như một người tị nạn. Tuy nhiên, đơn xin tị nạn của cậu đã bị Bộ Nội vụ Anh từ chối. Hơn 100.000 người đã ký vào lá thư thỉnh nguyện, yêu cầu cơ quan chức năng rút lại lệnh trục xuất Stephen. Stephen sẽ đến Bộ Nội vụ để đưa lá thư tới tận tay Bộ trưởng Amber Rudd với hy vọng bà bộ trưởng sẽ thay đổi quyết định dưới sức ép của dư luận. 

Hành trình trở thành nô lệ ở Anh

Đa số các nạn nhân của bọn buôn người không đồng ý trả lời phỏng vấn của báo chí vì lo sợ người thân ở Việt Nam sẽ bị hãm hại. Là trẻ mồ côi, không người thân thích, Stephen quyết định lên tiếng, kể lại tường tận hành trình trở thành nô lệ trong các trang trại cần sa ở Anh. 

Bị bỏ rơi ngay khi mới lọt lòng, Stephen mồ côi lần thứ hai năm 9 tuổi khi mẹ nuôi qua đời vì bệnh ung thư. Không nơi nương tựa, cậu bé rời quê nhà lên Hà Nội kiếm sống bằng nghề đánh giầy và bán báo. Rồi cậu bé lang thang trên hè phố lọt vào “tầm ngắm” của những tên tội phạm buôn người. 

Sau khi vào đến đất Anh, người đứng đầu cả nhóm đập vào thùng xe để báo hiệu cho tài xế dừng lại và mở cửa. “Ngay khi cánh cửa bật ra, mọi người chạy vội vào rừng trốn, sau đó người đứng đầu nhóm dùng điện thoại di động và gọi một vài người Việt đang sống ở Anh tới đón chúng tôi”, Stephen kể lại. “Ban đầu, tôi chỉ toàn thấy đường sá và cây cối rồi dần dần nhà cửa hiện ra, giao thông đông đúc, đâu đâu cũng thấy người và người. Tôi nghĩ London đây rồi”. 

Bên trong một trang trại trồng cần sa trong nhà ở Anh. Ảnh: Guardian.

Bên trong một trang trại trồng cần sa trong nhà ở Anh. Ảnh: Guardian.

Stephen ở tại một ngôi nhà có 6 phòng. Tất cả các căn phòng đều trống trơn, không đồ đạc để lấy chỗ trồng cần sa. “Vài ngày đầu tiên, có ba người ở lại để chỉ dạy tôi. Sau đó họ khóa trái tôi lại trong nhà rồi rời đi”, Stephen nhớ lúc đó cậu khoảng 12 tuổi.

“Để tưới cây cần sa, tôi phải hòa lẫn nhiều loại bột và chất lỏng vào nước. Công việc này độc hại và nguy hiểm. Cứ mỗi lần trộn xong thứ chất đó, tôi luôn cảm thấy chóng mặt và buồn nôn”, Stephen nói. Stephen 

Ngoài việc chăm bón, Stephe

‘Vòng tròn luẩn quẩn’

Là trẻ mồ côi, không người thân thích, Stephen quyết định lên tiếng, kể lại tường tận hành trình trở thành nô lệ trong các trang trại cần sa ở Anh. Ảnh: Guardian.

Là trẻ mồ côi, không người thân thích, Stephen quyết định lên tiếng, kể lại tường tận hành trình trở thành nô lệ trong các trang trại cần sa ở Anh. Ảnh: Guardian.

“Tôi cứ sống như vậy ngày qua ngày với tương lai mù mịt phía trước. Không có ai đối xử tử tế với tôi”, Stephen nhẩm tính trong suốt gần 5 năm “đầy ải” đó, cậu đã làm việc tại khoảng 20 trang trại trồng cần sa. Lần đầu tiên bị cảnh sát bố ráp là năm cậu tròn 14 tuổi. “Tôi không hiểu cảnh sát nói gì vì tôi đâu có biết tiếng Anh. Tôi cứ đinh ninh là cảnh sát muốn giết tôi hoặc điều gì đó kinh khủng như thế. Hóa ra cu

Trong cuộc bố ráp thứ hai, cảnh sát cử một người phiên dịch đến giúp Stephen, lúc đó đã 16 tuổi. Rồi cậu được một giáo hội cưu mang. Và lần này, cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì thoát khỏi bàn tay của lũ buôn người. 

Theo Stephen, cậu không phải là nạn nhân trẻ em duy nhất. Trong suốt 5 năm lang bạt xứ người, cậu đã gặp hơn 10 cậu bé người Việt có hoàn cảnh tương tự, đứa nhỏ nhất khoảng 10 tuổi. “Thằng bé khóc suốt. Nó nhớ gia đình và bố mẹ”, Stephen kể. Bây giờ, khi đi dạo vòng quanh các thị trấn lân cận, Stephen vẫn nhận biết được căn nhà nào là trại trồng cần sa trá hình chỉ bằng cách quan sát nóc của ngôi nhà. Nếu trên nóc nhà không đóng tuyết, nhiều khả năng là do sức nóng tỏa ra từ hệ thống đèn chiếu sáng cho cây cần sa.