Nước Mỹ và những con người cao đẹp.

3319

Cô gái ấy có một nét đẹp thanh tao và sang trọng.

Cô ấy là chủ một nhà hàng Sushi ở San Diego.

Và một tuần nay, đêm nào cô cũng thức tới hơn 2 giờ sáng…

Cô thức không phải để biên stt than vãn chuyện ở nhà tù túng hay chuyện kinh doanh bị đình trệ trong mùa dịch bệnh có xuất phát từ China.

Cô cũng không biên stt than vãn chuyện cô đơn hay tình duyên trắc trở…

Mà cô thức để may khẩu trang.
Cô may không phải để bán.

Mấy ngày nay, một mình cô đã may gần 500 cái khẩu trang. Và thấy điều đó chưa đủ với sự phát tán của Virus China, cô đã cùng với người bạn là chủ một tiệm áo cưới, vài chủ tiệm Nail, rồi lập ra một Group khoảng ba chục người, rồi họ chia công việc cho nhau :
Người thì may, người thì lo việc khử trùng, đóng gói theo chuẩn của nhà thương. Rồi người thì đem giao cho các nhà thương và các nhà dưỡng lão quanh vùng trong thành phố San Diego.

Bốn ngày nay, nhóm của cô đã giao cho các nơi hơn 5000 cái khẩu trang, một sản phẩm cấp bách dành cho nhà thương và nhà dưỡng lão.

Nước Mỹ là vậy. Họ không hô hào về sự vĩ đại của chính mình.

Sự vĩ đại của họ nằm ở phần lớn của hơn 300 triệu dân, đủ mọi sắc tộc. Họ thầm lặng đóng góp, sự đóng góp từ trái tim, để cùng chung tay với một chánh phủ minh bạch, một vị Tổng thống mạnh mẽ, và chắc chắn họ sẽ bước qua giai đoạn hiểm nghèo một cách không thể đẹp đẽ hơn.

Và trong sự đóng góp thầm lặng đó, hiện diện một cô gái xinh đẹp gốc Việt tên là Angiela Angela Tran.

Hãy ủng hộ cô ấy. Và quên đi một loài nấm độc vô ơn. Loài nấm độc đó không bao giờ, và sẽ không bao giờ thuộc về nước Mỹ – một quốc gia luôn được ngưỡng mộ.